Bác Ái - Nhẫn Nhục

Body

Đức Bác Ái: Nhẫn Nhục

  1. Nhẫn nhục luôn đi kèm với Đức Ái:
  1. Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc,5 không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù,6 không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật.7 Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả.8 Đức mến không bao giờ mất được. (1Corinto: 13, 4-8)
  2. Thương linh hồn 7 mối: “nhịn kẻ mất lòng ta”
  3. Thánh Thomas Aquino: “Sở dĩ nói rằng, con người nhờ nhẫn nhục, mà cầm chắc linh hồn mình, vì nó bài trừ tận gốc các cảm xúc gian lao, làm cho tâm hồn lo lắng”.
  4. Thánh Grêgôriô: “Vậy nếu tuyệt nhiên không nhẫn nhục cũng chẳng có bác ái”.
  5. Thánh Cyprianô: “Bác ái là dây nối buộc tình huynh đệ. Hễ vứt bỏ nhẫn nhục đi, bác ái trơ trọi không vĩnh tồn”.
  1. Định nghĩa nhẫn nhục: “Là nhân đức làm cho ta cam chịu mọi sự khó vì lòng mến Thiên Chúa, kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu”. Định nghĩa này được quảng diễn như sau:
  1. “Cam chịu mọi sự khó” Sở dĩ ta nhịn người khác, vì có điều người khác phải nhịn ta. “Trong anh em người nọ phải vác dỡ gánh nặng lẫn cho người kia, có như thế mới giữ trọn luật Chúa Kitô” (Gal.6,2)
  2. “Vì lòng mến Thiên Chúa”. Đó là mục đích duy nhất chúng ta phải nhắm, nó có thể hoán cải những công việc gì hèn mọn thành cao quý. Nhẫn nhục là điều kiện để lĩnh thưởng: “Nếu mình không muốn chịu khó, đừng mong đợi lãnh nhận triều thiên”. (Sách Gương Phúc.)
  3. “Kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa Kitô”: sách Gương Phúc đã tóm tắt cả cuộc đời Chúa Giêsu Kitô: “ Trót cả cuộc đời Chúa Kitô, chỉ là Thánh Giá và tử đạo liên lỉ .Hỏi rằng Kitô hữu không hợp cùng Chúa, không theo gương Chúa, còn theo gương ai?”
  1. Nhẫn nhục hướng về Chúa:
  1. “Giận mất khôn” (Tục ngữ Việt Nam)
  2. “Hiểu biết làm con người chậm giận,
    bỏ qua lời xúc phạm khiến con người được tôn vinh
    .”  (Châm ngôn: 19,11)
  3. “Người chậm giận thì hơn trang hào kiệt,
    người tự chủ hơn kẻ chiếm được thành.”
    (Châm ngôn:16,32)
  1. Ba bậc của Đức Nhẫn Nhục:

 

Thánh Bonaventura phân định ba bậc nhẫn nhục:

  1. Bậc thứ nhất: Nhẫn nhịn người khác qua cách cố nhịn mà chịu. Trong Cựu Ước, thấy gương ông Tobia đi dọc đường gặp xác chết ông chôn cất đã, rồi mới đến bị anh em nhạo: “đi ăn tiệc đến muộn có còn xương”; bị mù, bị bà vợ đay nghiến.

Gương ông Job bị tai nạn xảy đến dồn dập, mất của chết con, ông chỉ biết ngợi khen Chúa: “Chúa đã ban, nay Chúa lấy, ngợi khen danh Chúa.”*

Sách Gương Chúa Giêsu khuyên: “Dù nhỏ dù lớn, con cố nhẫn nhục chịu đựng tất cả”.

  1. Bậc thứ hai: Bằng lòng liều thân xác chịu khổ vì Chúa, vì đức tin, không lẩm bẩm, không kêu trách, luôn giữ được tinh thần nhẫn nhục. Gương các Thánh Tử Đạo.
  2. Bậc thứ ba: Bậc Tông Đồ. Thánh Gregoriô nói: “Nếu mình không biết sống vui chịu đựng các sự dữ người khác làm cho, thì không thể nào nói được mình thực tình tận tụy truyền bá điều thiện”.
  1. Áp dụng vào ba bậc nhân đức nhẫn nhục:
  1. Bậc tập sự, rèn luyện nhân đức: Nêu cao nguyên tắc vì Chúa: coi mọi sự là do bởi tay Chúa, không cự lại, không lẩm bẩm, hy vọng phần thưởng dành cho trên trời.
  2. Bậc đang tiến tới trên đường nhân đức: Xin kết hợp cùng Chúa Kitô. Xưa Chúa Cứu Thế nhịn bọn Do Thái, nhóm Biệt phái phản đối, chịu nhiều ơn, mà bội bạc, phần đa số lãnh đạm, với nguồn ơn cao cả; họ còn khinh miệt coi Người là phản ngịch, là bị quỉ ám; Chúa bằng lòng nhận hết.
  3. Đối với bậc toàn thiện xứng tông đồ, phải thành tín nắm giữ tinh thần Chúa Kitô, phản ngược tinh thần thế tục, dù gặp trường hợp nào, ta cũng hớn hở nói như Thánh Phaolô: “Lòng tôi tràn đầy an ủi, vui mừng sung sướng trong hết mọi gian lao (II.Cor.7,4)

 

  1. Kết luận với lời khuyên thiết thực:
  1. Luôn nhẫn nhục, hiền lành, khoan dung và tha thứ.
  2. Nhận ra trong những điều người khác làm cực lòng ta thường ra có một phần lỗi tại ta.
  3. Thành thực kiểm điểm lại lương tâm mình. một khi chúng ta khám phá ra những yếu đuối và lầm lỗi nơi ta rồi, thì cái nỗi đau lòng người khác làm cho ta sẽ biến mất!

Decolores!!!!