Tục ngữ - Ca dao Việt Nam có câu: “Lá lành đùm lá rách”. Câu nói đó như một bài học nhắc nhở con người sống phải biết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, sống phải có lòng bác ái.
I. Bác Ái là gì?
1. Bác ái (tiếng Latinh: Caritas, nghĩa là "tình yêu cao cả, rộng khắp", Thuật ngữ "caritas" cũng là gốc của thuật ngữ "charity" trong tiếng Anh, để chỉ những hoạt động giúp đỡ cộng đồng, người yếu thế.[1]
2. Theo thần học Kitô giáo, Bác Ái được hiểu là "tình cảm để giữ mối liên hệ giữa con người với Thiên Chúa".
3. Đối với nhà thần học Tôma Aquinô, bác ái "không chỉ là tình cảm đối với Thiên Chúa mà còn để tình cảm dành cho những người xung quanh chúng ta". Vì thế, Ngài nhận định rằng bác ái là nhân đức cao đẹp nhất trong ba nhân đức đối thần (gồm: đức tin, đức cậy và đức mến). Đó là thứ tình cảm chân thành, xuất phát từ chính trái tim dành cho nhau. Nó không bắt nguồn từ sự vị kỷ, hẹp hòi mà nó xuất phát từ lòng bao dung, nhân ái.
II. Quan niệm nền tảng của Đức Bác Ái.
a. Đức bác ái không thu hẹp trong khuôn khổ chỉ là bố thí cho người nghèo, hay đừng nói xấu người khác mà thôi. Nó còn bao hàm phạm vi rộng rãi, bao la hơn.
b. Nhiều người nghĩ bác ái là cái gì đó xa xôi, cao cả và khó với tới nhưng thực chất, lòng bác ái lại ở rất gần với cuộc sống của chúng ta. Nó thể hiện từ những hành động, những cử chỉ hay lời nói của ta mỗi ngày.
c. Bác ái là một nhân đức trực thuộc Thiên Chúa; đã trực thuộc Thiên Chúa, thì đối tượng trực tiếp chính là Thiên Chúa, qua các anh chị em.
d. Đức ái làm cho ta mến Chúa qua người khác, và ta yêu người khác qua Chúa. Bao lâu chúng ta không nhìn nhận Thiên Chúa trong người khác, bấy lâu đối với họ, chưa gọi được có tình yêu, thứ tình yêu Thiên Chúa muốn cho ta yêu mến Người, và Người âu yếm ta: như thế ta chưa hiểu đức ái là gì cả.
e. Mười Điều Răn tóm về hai quan điểm này: một là mến Chúa, hai là yêu người, nhưng có đem đổ dồn lại một đức ái còn đúng nghĩa hơn. Vì mến Chúa, yêu người không phải là hai sự kiện khác nhau: nó chỉ là hai lĩnh vực, cùng thuộc về một đức ái, có thể định nghĩa như sau: “MẾN CHÚA BAO HÀM CŨNG MỘT TÌNH YÊU MẾN, YÊU CHÍNH CHÚA VÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MẬT THIẾT VỚI NGƯỜI, YÊU NHÂN TÍNH CHÚA KITÔ, VÀ TRONG CHÚA KITÔ, YÊU TẤT CẢ TRONG NHIỆM THỂ NGƯỜI.”
f. Thánh Têrêxa Avila nói:
i. “Phương pháp chắc chắn hơn cả, để biết chúng ta có giữ hai điều răn của đức ái, là xem tình trạng bậc trọn lành của chúng ta đối với tha nhân thế nào”.
ii. “Chúng ta kính mến Thiên Chúa ư? Điều đó chúng ta không thể biết được, mặc dầu chúng ta có những dấu tích để đoán được như thế. Nhưng biết có yêu tha nhân không? phải, điều này chúng ta biết được.”
iii. “Các con hãy yên tâm, các con càng tiến tới thêm yêu mến tha nhân hơn bao nhiêu, các con lại càng kính mến Thiên Chúa hơn bấy nhiêu.”
III. Vì sao ta có thể khẳng định điều này:
a. VÌ CHÚA GIÊSU KITÔ COI TẤT CẢ NHỮNG GÌ CHÚNG TA LÀM CHO NGƯỜI KHÁC, LÀ NHƯ LÀM CHO CHÍNH CHÚA.
i. “Hễ ai tiếp rước một đứa trẻ nhân danh Ta, đó là tiếp rước Ta (Luc.9,48)
ii. “Hỡi các người Cha Ta chúc phúc. Hãy đến, vì Ta đói các ngươi cho Ta ăn, Ta khát các ngươi cho Ta uống… Ta là người cơ nhở, các ngươi tiếp rước Ta, Ta không có áo, các ngươi cho Ta mặc, Ta đau yếu các ngươi săn sóc, Ta bị tù, các ngươi thăm viếng… (Matt 25)
b. VÌ CHÚA NHẬN BÁC ÁI LÀ ĐIỀU RĂN RIÊNG CỦA NGƯỜI
i. “Thầy ban điều răn mới đặc biệt riêng Thầy, như Thầy yêu quý các con thế nào, các con cũng yêu nhau như vậy” (Jn.13,34).
ii. “Anh em hãy nên một thân thể với Chúa Kitô, mỗi chi thể, tùy theo bổn phận của mình” (I. Cor.12,27 và Rom.12,5).
c. ĐỨC BÁC ÁI ĐỐI VỚI ANH EM LÀ PHƯƠNG PHÁP TRỌNG ĐẠI ĐỂ CHỨNG MINH CHO CHÚA THẤY CHÚNG TA TIN VÀ KÍNH MẾN THÀNH THỰC.
i. Chúa phán với Thánh Nữ Catarina Thành Sienna: “Con không làm gì phục vụ Cha, nhưng con có thể làm giúp đỡ anh em. Phần con không thể nào yêu mến Cha vô vị lợi, bởi vì con không thể mến Cha, mà đồng thời không kèm theo ý mong Cha thương con; thế nhưng Cha đặt sẵn con ngay bên cạnh anh em con, để con có thể làm cho họ, việc con không sao làm cho Cha được: tức là yêu mến vô vị lợi, không mong một ân thưởng hay một lợi lộc gì. Lúc đó Cha coi tất cả những gì con làm cho họ, là làm cho Cha”.
d. VÌ ĐỨC BÁC ÁI LÀ ĐẶC ĐIỂM CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU.
i. “Các con có thực tình yêu nhau, mọi người mới nhận biết các con là môn đệ Thầy” (Jn.13,35).
ii. Thế ra dấu tích đích thực của Kitô hữu không phải là dấu Thánh Giá, không phải kinh Tin Kính, không phải thực hành một đôi việc đạo đức bề ngoài, mà chính đức bác ái vậy.
e. NƯỚC CHÚA ĐƯỢC LAN VÀ PHÁT TRIỂN NHIỀU HAY LÀ ÍT LÀ TÙY THEO CÓ THÀNH THỰC THI HÀNH ĐỨC BÁC ÁI HAY KHÔNG?
i. Các giáo hữu sơ khai hiểu điều đó:“Các người hãy coi họ yêu nhau thế nào” chẳng phải là khởi điểm cho nhiều cuộc trở lại đông đảo là gì?
ii. “Yêu mến thù địch ! Tha thứ những xúc phạm! Chịu đựng tất cả! Hy sinh bản thân! Như thế là điều lệ trọng đại, các giáo hữu mười hai thế hệ đầu đã trung thành giữ. Như thể là sức huyền bí, và đến lúc quyết liệt đã đem lại chiến thắng vẻ vang. Cách mạng Thánh Giá là Cách mạng Bác ái.”
iii. “Cuộc cách mạng này phải luôn luôn khởi công lại.”
iv. Ông Antoine Martel trong ngày lịch sử của Đại học Montpèllier (Lễ Phục Sinh năm 1931) đã quả quyết: “Tình huynh đệ Kitô giáo đối với ta lúc này đây, là phương pháp cốt yếu để hoạt động tông đồ”. Hai lần ông nhấn mạnh trong tình thế hiện tại, vai trò bác ái không gì có thể thay thế được.
IV. Kết Luận:
Thời đại chúng ta, hình như người ta ham muốn phụng sự cá nhân hơn là cộng đồng, như thế chúng ta phải sống thân mật hơn, tỏ tình huynh đệ bao quát hơn. Trong thời đại này, đối với tật ích kỷ, thù ghét không đâu, chúng ta phải nên chứng nhân sống động trong tình Bác Ái, thương yêu lẫn nhau để có thể đến gần, làm bạn và làm cho Nước Chúa được mở rộng, để giúp nhau trong Ngày Thứ Tư của mỗi Cursillista – Amen
- 162 views